Tấm Lòng Con Người
Nguyễn Đình Bùi Thị
Đại thi hào Nguyễn Du ngày xưa đã từng nói về tấm lòng con người như sau: “Chữ tâm kia mới bằng ba chữa tài.” “Tâm”, tức là tấm lòng.
Có tài rất quý, nhưng tâm lại quý nhiều lần hơn tài. Điều đó chứng tỏ “Tâm” hay “Tấm lòng con người” rất là quan trọng. Con người có thể có tài trí, giỏi giang, đẹp đẽ,
nhưng nếu thiếu một tấm lòng tốt thì con người đó cũng bỏ đi thôi, không được ai tin dùng cả.
Biết bao câu nói của ông bà ta đã nói về tấm lòng con người mà có lẽ không mấy ai trong chúng ta không thuộc.
Lòng người khó ai hiểu được:
Dò sông dò biển dễ dò
Nào ai lấy thước mà đo lòng người.
Nói đến một tấm lòng vững vàng, kiên định, không lay chuyển trước mọi áp lực, ông bà ta có câu:
Dù ai nói ngả, nói nghiêng
Lòng ta vẫn vững như kiềng ba chân.
Chúng ta có thể biết người, biết mặt, nhưng không ai có thể biết được trong sâu thẳm của lòng con người:
Họa hổ, hoạ bì, nan hoạ cốt
Tri nhân, tri diện, bất tri tâm.
Các thi nhân cũng nói rất nhiều về tấm lòng con người. Đại thi hào Nguyễn Du nói về sự nham hiểm của lòng con người thật khó lường được:
Bề ngoài thơn thớt nói cười.
Mà trong nham hiểm giết người không dao.
Nữ sĩ Hồ Xuân Hương có bài thơ “Bánh trôi nước” rất hay như sau:
Thân em vừa trắng lại vừa tròn
Bảy nổi ba chìm với nước non
Rắn nát mặc dù tay kẻ nặn
Mà em vẫn giữ tấm lòng son.
Cuộc đời dù có bầm dập đến đâu đi nữa, nữ sĩ cũng cương quyết “giữ một tấm lòng son”, không để tâm hồn mình bi vẩn đục, không để “hôi tanh mùi bùn”.
Thi sĩ Xuân Diệu có mấy câu thơ rất hay nói đến sự tiếc nuối của một tình yêu đầy ắp cho đi mà không đúng đối tượng:
Lòng ta là một cơn mưa lũ
Lại gặp lòng em là lá khoai.
Thật uổng phí biết bao cho một tình yêu rất tha thiết, rất nồng cháy, rất dữ dội (một cơn mưa lũ, chứ không phải một cơn mưa bình thường), nhưng đối tượng được nhận lại hững hờ, hời hợt, vô tình, không biết đón nhận (như nước đổ lá khoai).
Nguyễn Bính thi nhân cũng có bài thơ “Em với anh” nói về hai tấm lòng trái ngược nhau với những hình ảnh thật ấn tượng:
Lòng em như quán bán hàng
Dừng chân cho khách qua đàng mà thôi
Lòng anh như mảng bè trôi
Chỉ về một bến chỉ xuôi một chiều.
Lòng anh như biển sóng cồn
Chứa muôn con nước nghìn con sông dài
Lòng em như chiếc lá khoai
Đổ bao nhiêu nước ra ngoài bấy nhiêu.
Lòng anh như hoa hướng dương
Trăm nghìn đổ lại một phương mặt trời
Lòng em như cái con thoi
Thay bao nhiêu suốt mà thoi vẫn lành.
Kinh Thánh cũng nói rất nhiều đến tấm lòng con người. Lòng con người thật gian dối, khó lường kể từ khi con người phạm tội xa cách Đức Chúa Trời là Cha thiêng liêng của mình: “Lòng người ta là dối trá hơn mọi vật, và rất là xấu xa: ai có thể biết được?” (Sách Tiên-tri Giê-rê-mi, đoạn 17, câu 9). Chúa Giê-su khi nói về tấm lòng con người tội lỗi chúng ta, Ngài phán: “Vì từ nơi lòng mà ra những ác tưởng, những tội giết người, tà dâm, dâm dục, trộm cướp, làm chứng dối, và lộng ngôn.” (Sách Ma-thi-ơ, đoạn 15, câu 19).
Con người từ khi phạm tội với Đức Chúa Trời thì lòng họ trở nên xấu xa, ô uế, đáng kinh tởm, và con người đã tìm mọi cách như tu thân, tích đức mong cải thiện được phần nào tấm lòng xấu xa của mình, nhưng tất cả đều không thể được, vì con người không đủ sức để thắng hơn sự xấu xa và ác độc của ma quỷ đang cai trị trong tấm lòng.
Cách duy nhất để thay đổi được tấm lòng con người từ chỗ xấu xa đến chỗ tốt đẹp, đó là tin nhận Chúa Giê-su Christ làm Chúa, làm Chủ đời sống mình. Chỉ có Chúa mới biến đổi được tấm lòng của con người mà thôi, vì chính Ngài đã dựng nên chúng ta. Lời Chúa phán: “Ta sẽ ban lòng mới cho các ngươi, và đặt thần mới trong các ngươi. Ta sẽ cất lòng bằng đá khỏi thịt các ngươi, và ban cho các ngươi lòng bằng thịt.” Sách Tiên-tri Ê-xê-chi-ên, đoạn 36, câu 26). Lòng chúng ta cần phải có Chúa ngự trị, Ngài mới biến đổi trở nên tốt đẹp được. Và lòng đó cần phải được đầy lời của Ngài thì mới được thanh sạch và khôn ngoan: “Tôi đã giấu lời Chúa trong lòng tôi. Để tôi không phạm tội cùng Chúa.” (Sách Thi-thiên, đoạn 119, câu 11); “Nguyền xin lời của Đấng Christ ở đầy trong lòng anh em, và anh em dư dật mọi sự khôn ngoan.” (Sách Cô-lô-se, đoạn 3, câu 16a).
Tấm lòng con người rất quan trọng, vì các nguồn sự sống đều ra từ đó, nên con người rất cần phải giữ gìn cẩn thận tấm lòng của mình: “Khá cẩn thận giữ tấm lòng của con hơn hết. Vì các nguồn sự sống do nơi nó mà ra.” (Sách Châm-ngôn, đoạn 4, câu 23).
Tôi nhớ ca sĩ Khánh Ly có lần đã nói đại ý rằng: Con người sống ở đời cần phải có một tấm lòng. Đó là một câu nói rất đáng để ý, nhưng theo tôi, có một tấm lòng thôi chưa đủ, tấm lòng đó cần phải được trao cho một đối tượng đáng tin cậy làm chủ thì con người mới có phước hạnh thật sự. Đối tượng đáng tin duy nhất của con người chắc chắn không ai khác hơn là Chúa Giê-su, vì Ngài là Đấng Tạo Hoá và cũng là Đấng Cứu Thế của con cái loài người chúng ta.
Chúa Giê-su đang tha thiết gọi mời những ai chưa có tấm lòng được biến đổi bởi Ngài, hãy đến với Ngài, Ngài sẽ ngự vào lòng người ấy và thay đổi tận gốc rễ tấm lòng của họ. Ngài phán: “Nầy, ta đứng ngoài cửa mà gõ; nếu ai nghe tiếng ta mà mở cửa cho, thì ta sẽ vào cùng người ấy, ăn bữa tối với người, và người với ta.” (Sách Khải-huyền, đoạn 3, câu 20).
Tôi mong bạn hãy mở cửa lòng mình ra mời Chúa Giê-su ngự vào ngay hôm nay để được Ngài ban cho tấm lòng mới – một tấm lòng thanh sạch, bình an, vui vẻ và ngập tràn phước hạnh.
Mong chờ bạn sớm đến với Chúa Giê-su Đấng duy nhất có quyền năng thay đổi tấm lòng con người chúng ta.
Nguyễn Đình Bùi Thị
(Quảng Nam, Việt Nam)




